Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

HOA BAN TRẮNG




Một vầng bướm trắng lượn trong nắng mai. Hoa ban trắng.

Không huyền hoặc như ban tím nhưng ban trắng trong trẻo tinh khôi.

Không thắp đốm lửa ngợp ngời thăm thẳm nỗi niềm nhân thế nhưng lại gợi những thanh thản an nhiên. Ấy là vạt ban trắng trong sân cơ quan...

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

HÀ NỘI - MÙA SEN VÀO PHỐ




Hôm nay 14, mai rằm...

5h30 sáng. Sen đầu mùa vào phố.

Phố còn ngái ngủ mà đôi vợ chồng nhà kia đã chàng chỉnh em trang gần xong xe sen.

Cơn mưa đêm qua để lại một không gian se sẽ lạnh, những đốm sen hồng dâng lửa hạ dịu dàng.

Này là bông còn nguyên hơi đầm trên xe máy chàng. Này là những đóa đã được lẩy chớm hé trên xe đạp em. Lẩy khẽ cho chớm hé, còn giữ cả cánh sương. Chỉ có những buổi đầu mùa sen vào phố hoa mới gần với bản nhiên như vậy. Ít bữa nữa người ta làm hàng, bóc tách, gấp cánh đến rầu lòng.

Ông chồng nhà sen thấy mình ngó ngoáy chộp say quá, gợi ý khéo "Tụi anh thức từ 3h tới giờ cho cô chụp xe sen đầu mùa có một không hai này đấy. Chụp xong nhớ đãi anh cốc nước nhé!". Vâng. Dốc túi có mỗi ít xiền lẻ. Vui vẻ cả với nhau.

Đi đoạn nữa, đã thấy một xe ngợp ngời cả trắng lẫn hồng. Lại chộp say sưa.

Sen hạ đầu mùa đắt hàng quá. Lo xong công việc, chừng tiếng sau quay lại cả hai xe sen đã bán xong. Mùa sen đã ngan ngát theo tay bà nội trợ về với những không gian linh thiêng, đem lại sắc màu trong trẻo, cứu vãn ngày phố giao mùa uể oải...

MỘT CHIỀU HOA PHƯỢNG




Chiều ấy chờ đò bên bến Thịnh Long. Hoa phượng trong chiều như ngóng những vời xa... Sao mà nhiều nhung nhớ quá...

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011

TÍM CHI MƯỚT MẢI RỨA BÈO?




HUYỀN SỬ CẦU

(truyện thật ngắn)

Cầu bắc qua sông vì dải yếm mỏng manh không tải được sức nặng kiếp người. Ngựa xe qua lại như nêm.

Hai làng đầu cầu bốc lửa hận, hờn. Mạnh làng nào làng nấy cưa cầu. Mỗi làng mỗi nhát.

Nhịp giữa, sông cuốn trôi đi đẩu đi đâu. Đôi nhịp gãy chỏng trơ nắng mưa lũ bão.

Có ai nhớ ngày cầu hợp long không? Chả ai nhớ ngày cầu đứt nhịp. Liền ông, liền bà, bô lão vò đầu bứt tai nhớ không ra. Day day dứt dứt.

Bắt đầu một huyền sử về cây cầu có mấy nhịp đung đưa. Vào thơ, vào nhạc. Tính chuyện nối cầu cho đẹp đạo, đẹp đời.

Chả biết khúc giữa trôi tới biển nào rồi. Ai nối...

Từ đó trên sông xuất hiện những triền hoa tím xuôi dòng, thảng hoặc quẩn quanh chân cầu lỡ.

Vượt lên mọi thác ghềnh, mọi sóng trầm sóng cả. Hoa tìm gì? Hay tìm nhịp cầu trôi.

Dân đôi bờ sông không ai biết chắc tên hoa. Nay dân dã gọi bèo, mai sang hơn tí lại lục bình. Gọi là hoa ngóng cầu?

Nó chả bận tâm. Nó còn mải tím biếc.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

MULTIPLY NHẢM QUÁ THỂ




Thấy quảng cáo điện thoại này trên Mul. Giật mình vì sự quá đáng, phản giáo dục.

Lâu nay họ quảng cáo chức năng "soi hàng" của điện thoại thấy cũng chướng nhưng tới lần này thay bằng mẫu quảng cáo khuyến khích học sinh soi hàng cô giáo thì hết biết.

Bạn nháy vào xem toàn bộ ảnh sẽ thấy rõ hình.