
HUYỀN SỬ CẦU
(truyện thật ngắn)
Cầu bắc qua sông vì dải yếm mỏng manh không tải được sức nặng kiếp người. Ngựa xe qua lại như nêm.
Hai làng đầu cầu bốc lửa hận, hờn. Mạnh làng nào làng nấy cưa cầu. Mỗi làng mỗi nhát.
Nhịp giữa, sông cuốn trôi đi đẩu đi đâu. Đôi nhịp gãy chỏng trơ nắng mưa lũ bão.
Có ai nhớ ngày cầu hợp long không? Chả ai nhớ ngày cầu đứt nhịp. Liền ông, liền bà, bô lão vò đầu bứt tai nhớ không ra. Day day dứt dứt.
Bắt đầu một huyền sử về cây cầu có mấy nhịp đung đưa. Vào thơ, vào nhạc. Tính chuyện nối cầu cho đẹp đạo, đẹp đời.
Chả biết khúc giữa trôi tới biển nào rồi. Ai nối...
Từ đó trên sông xuất hiện những triền hoa tím xuôi dòng, thảng hoặc quẩn quanh chân cầu lỡ.
Vượt lên mọi thác ghềnh, mọi sóng trầm sóng cả. Hoa tìm gì? Hay tìm nhịp cầu trôi.
Dân đôi bờ sông không ai biết chắc tên hoa. Nay dân dã gọi bèo, mai sang hơn tí lại lục bình. Gọi là hoa ngóng cầu?
Nó chả bận tâm. Nó còn mải tím biếc.