Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

ĐÃ DÂM LẠI BỤT




Hoa Dâm Bụt mới thật nực cười
Đã dâm lại bụt, hổ ngươi chăng là

(Trích bài thơ TRĂM HOA do Vũ Tú Nam ghi lại từ dân gian)
http://tongocthach.vn/index.php?loading=6&sid=032afd896fe76&title=index&setallid=010000110111000111001100111&group_id=10&new_id=804&cap=Trong

HOA MUỘI TRẮNG




Một vầng hoa trắng rưng rưng trong gió, bám trên thân cây cổ thụ. Nét dịu dàng mong manh trào dâng bên trầm lắng cột trụ.

Mắt cận tiến lại gần, nhận ra loài hoa dại rất quen từ thơ ấu. Nhưng chả nhớ ngay ra tên. Những nụ liti như gạo nõn, những hoa bé xíu xiu mà sắc trắng ngọc ngà hợp sức toả sáng một khung trời ngày thừa mây thiếu nắng.

Về mới nhớ ra tên hoa ngày xưa tự đặt: HOA MUỘI TRẮNG.

Có ai biết tên hoa thì chia sẻ với!

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

HOA THÌA LÀ




Trong truyện cổ, Thìa Là là loài… rau đến muộn phiên chầu. Khi ông Trời ban xong tên gọi cho muôn loài rồi thì hắn mới hấp tấp lao vào xin một tên gọi cho bằng với thiên hạ.

Ông Trời già cả không phản ứng nhanh được nữa, lúng búng trong miệng lựa con chữ “ thì là… thì là…”. Đồ hấp tấp ấy lại lần nữa… hấp tấp. Hắn lao vọt về hạ giới mà chưa cần ông Trời ký duyệt cộp triện vào giấy khai sinh.

Ai hỏi tên chi, rằng tên tớ Thì Là. Rồi hắn cũng vỡ lẽ. Tính kiện lại Trời nhưng ớn đường đi xa ngái và thiên hạ đã quen mồm gọi Thì Là nên thằng đại khái trong hắn chặc lưỡi ừ đại cho rồi nợ. Miễn không ai lầm hắn là cây Đa là được rồi. Hihi.

Nghe kể sau này hắn làm con blog, hấp tấp đặt nick cho kịp đua với người ta, táng phím nhầm thành Thìa Là. Từ đó, xứ gọi Thì Là, nơi kêu Thìa Là. Đều hắn ấy hết trơn.

Blog hắn hot y như thân phận rau gia vị của hắn vậy. Hắn khua môi múa mép nêm nếm món nào thì món đó lập tức dậy hương cho đời từng thưởng ngoạn ắt trở nên mê nghiện. Này là sang trọng canh cá, chả bò mà thiếu hắn thì buồn teo. Này là dân dã cải thìa xào có hắn chia sẻ, nhấn nhá khắc thành đặc sản mâm cơm thanh đạm. Này nữa, có khi hắn bốc máu lo tăng sữa cho vợ… thiên hạ nuôi con. Lúc ấy hắn thành chủ vị trong bát canh nấu thìa là thịt nạc lợn.

Hắn hấp tấp, đại khái vì hắn là lãng tử đẹp trai, hào sảng. Kìa... Nom lá hắn mướt mát xanh mỏng mảnh, tinh tế. Nom hoa hắn li ti vàng như vô vàn Mặt Trời toả nắng ấm nồng nàn giữa nhân gian.

Thế là ta lại phải lòng, lại giơ SONY ghẻ chộp lia lịa như sợ chậm chút thôi là hắn giận hờn mà biến mất vào mây trời.

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

BẰNG LĂNG - Hoa cứ ngỡ có em khắp cành bừng nở hết...






Bằng lòng đi nhé em ơi
Hoa yêu đã trổ tím trời rồi kia
Ve đơn côi khắc khoải hè
Anh khắc khoải đợi em về xe tơ
Phố mình biêng biếc tím mơ
Tim mình biêng biếc bến bờ yêu thương

HOA MAI ĐỎ




Là nghe người ta gọi tên hoa thế.

Mình thì nghi đây là hoa Sơn Tra (còn gọi là Táo Gai hoặc trong bài hát Nga dịch ra tiếng Việt "Cây Thùy Dương" thì tên nó bị gọi là Thùy Dương).

Nghe bảo giống từ Tàu nhập về lại càng nghi.

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

MỘT HOA GÌ ĐÓ






Yêu màu tím hồng ấm dịu. Yêu cách những cánh mỏng manh vờn nắng. Yêu nét cân đối vẹn tròn của năm cánh hoa tạo thành một đoá mặn mà.

Thế là chộp thôi. Nào biết hoa tên chi đâu.

Thầm đặt tên Hoa Sâm Tím dù biết kiểu gì cũng... sai.

Ở Thủ Dầu Một đấy.

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

HOA BAN TÍM




Lần này thì cả một cây Ban rợp bông ở sân trường mẫu giáo của con trai chứ không phải bốn bông sen chụp ăn gian ra nguyên lố ảnh nhé.

Dù thế thì vẫn không làm mẹ nó nguôi nỗi nhung nhớ khung trời hoa Ban Điện Biên năm 2000. Ngày ấy hoa tràn những lũng ô tô đi qua, suốt hơn 160km từ thị xã Điện Biên vào xã Chà Cang của huyện Mường Lay (nay là thủ phủ của huyện Mường Nhé). Sương cũng tràn đuổi vờn rừng cánh bướm tím rập rờn ấy.

Hôm nay trời không nắng nên ảnh không óng ả nhưng đâm ra sắc Ban cũng hao hao giống hoa Ban xưa…

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

HOA ME ĐẤT





Tớ thích cây me đất. Hoa đẹp đã đành, lá nấu canh chua cá ngon hết sẩy.