Thứ Tư, 23 tháng 11, 2011

GIẢI KHÁT HÀNG HIỆU





Bà này đang bán nước giải khát trên bờ biển. $10/phút. Nghe đâu bả kiếm cỡ $1,250 mỗi ngày.

(chôm từ nhà khác về)

Thứ Ba, 8 tháng 11, 2011

XÃ HỘI ĐEN Ở HÀ NỘI





Một ngày thu ven Hồ Tây, nhóm xã hội (kính) đen tụ tập nói xấu những người vắng mặt và... bản thân.

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

GIẤC MƠ GỐM SỨ






Xin giới thiệu sản phẩm gốm sứ nghệ thuật của Franz Chen (Trung Hoa)

Franz Chen, người sáng lập đồng thời là chủ tịch của Franz Collection Inc, có trụ sở đặt tại Đài Loan. Hoạt động của công ty chủ yếu tập trung vào lĩnh vực điêu khắc và thiết kế mẫu mã sản phẩm gốm sứ với các trung tâm được đặt ở Trung Quốc, Đài Loan, Châu Âu, Mỹ và hơn 4.000 cửa hàng trên khắp thế giới.

Mê tít trời ơi!

(đang post tiếp hình)

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2011

I AM WOMAN




Xin giới thiệu tác phẩm hội họa khỏa thân siêu hiện thực của họa sĩ người Mexico - Omar Ortiz.

Omar Ortiz sinh ra tại Guadalajara, Jalisco, Mexico vào năm 1977.

Hai phụ nữ trong tranh sống động quá trời.

Chủ Nhật, 24 tháng 7, 2011

Thứ Năm, 7 tháng 7, 2011

TUYỆT PHẨM TỪ GIẤY




Nếu những tác phẩm này được tô màu thì chắc gì ta nhận ra được chúng chỉ đơn thuần được làm từ giấy.

(sưu tầm)

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

HOA BAN TRẮNG




Một vầng bướm trắng lượn trong nắng mai. Hoa ban trắng.

Không huyền hoặc như ban tím nhưng ban trắng trong trẻo tinh khôi.

Không thắp đốm lửa ngợp ngời thăm thẳm nỗi niềm nhân thế nhưng lại gợi những thanh thản an nhiên. Ấy là vạt ban trắng trong sân cơ quan...

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2011

HÀ NỘI - MÙA SEN VÀO PHỐ




Hôm nay 14, mai rằm...

5h30 sáng. Sen đầu mùa vào phố.

Phố còn ngái ngủ mà đôi vợ chồng nhà kia đã chàng chỉnh em trang gần xong xe sen.

Cơn mưa đêm qua để lại một không gian se sẽ lạnh, những đốm sen hồng dâng lửa hạ dịu dàng.

Này là bông còn nguyên hơi đầm trên xe máy chàng. Này là những đóa đã được lẩy chớm hé trên xe đạp em. Lẩy khẽ cho chớm hé, còn giữ cả cánh sương. Chỉ có những buổi đầu mùa sen vào phố hoa mới gần với bản nhiên như vậy. Ít bữa nữa người ta làm hàng, bóc tách, gấp cánh đến rầu lòng.

Ông chồng nhà sen thấy mình ngó ngoáy chộp say quá, gợi ý khéo "Tụi anh thức từ 3h tới giờ cho cô chụp xe sen đầu mùa có một không hai này đấy. Chụp xong nhớ đãi anh cốc nước nhé!". Vâng. Dốc túi có mỗi ít xiền lẻ. Vui vẻ cả với nhau.

Đi đoạn nữa, đã thấy một xe ngợp ngời cả trắng lẫn hồng. Lại chộp say sưa.

Sen hạ đầu mùa đắt hàng quá. Lo xong công việc, chừng tiếng sau quay lại cả hai xe sen đã bán xong. Mùa sen đã ngan ngát theo tay bà nội trợ về với những không gian linh thiêng, đem lại sắc màu trong trẻo, cứu vãn ngày phố giao mùa uể oải...

MỘT CHIỀU HOA PHƯỢNG




Chiều ấy chờ đò bên bến Thịnh Long. Hoa phượng trong chiều như ngóng những vời xa... Sao mà nhiều nhung nhớ quá...

Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2011

TÍM CHI MƯỚT MẢI RỨA BÈO?




HUYỀN SỬ CẦU

(truyện thật ngắn)

Cầu bắc qua sông vì dải yếm mỏng manh không tải được sức nặng kiếp người. Ngựa xe qua lại như nêm.

Hai làng đầu cầu bốc lửa hận, hờn. Mạnh làng nào làng nấy cưa cầu. Mỗi làng mỗi nhát.

Nhịp giữa, sông cuốn trôi đi đẩu đi đâu. Đôi nhịp gãy chỏng trơ nắng mưa lũ bão.

Có ai nhớ ngày cầu hợp long không? Chả ai nhớ ngày cầu đứt nhịp. Liền ông, liền bà, bô lão vò đầu bứt tai nhớ không ra. Day day dứt dứt.

Bắt đầu một huyền sử về cây cầu có mấy nhịp đung đưa. Vào thơ, vào nhạc. Tính chuyện nối cầu cho đẹp đạo, đẹp đời.

Chả biết khúc giữa trôi tới biển nào rồi. Ai nối...

Từ đó trên sông xuất hiện những triền hoa tím xuôi dòng, thảng hoặc quẩn quanh chân cầu lỡ.

Vượt lên mọi thác ghềnh, mọi sóng trầm sóng cả. Hoa tìm gì? Hay tìm nhịp cầu trôi.

Dân đôi bờ sông không ai biết chắc tên hoa. Nay dân dã gọi bèo, mai sang hơn tí lại lục bình. Gọi là hoa ngóng cầu?

Nó chả bận tâm. Nó còn mải tím biếc.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

MULTIPLY NHẢM QUÁ THỂ




Thấy quảng cáo điện thoại này trên Mul. Giật mình vì sự quá đáng, phản giáo dục.

Lâu nay họ quảng cáo chức năng "soi hàng" của điện thoại thấy cũng chướng nhưng tới lần này thay bằng mẫu quảng cáo khuyến khích học sinh soi hàng cô giáo thì hết biết.

Bạn nháy vào xem toàn bộ ảnh sẽ thấy rõ hình.

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2011

KẾT QUẢ MỘT VỤ TRỘM - Hoa Dành Dành




Chiều nay giở chiêu trộm bẻ hoa ngắt cành trong vườn thượng uyển cơ quan về làm của riêng trên bàn làm việc.

Hoa trắng là Dành Dành kép. Tên mĩ miều thương mại là Thiên Hương.

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

HOA HỒNG MAI




Thực ra chả biết tên hoa là gì, nghe giang hồ đồn đại thế.

Thứ Hai, 11 tháng 4, 2011

HOA TU LÌNH




Trong vườn Chùa Non Gôi ở Vụ Bản (Nam Định) mấy chùm hoa Tu Lình nở đẫm sương. Cách đây hơn chục năm, rộ lên phong trào theo đuổi bài thuốc cây con khỉ mà tiếng dân tộc gọi là cây Tu Lình.

Khi khỉ bị thương, bản năng khiến chúng tìm, nhai thứ lá cây này đắp, trị thương, mau liền da. Trong dân gian người ta cũng nhai lá đắp lên vết đứt tay, đắp lên mụn nhọt, đinh độc…

Người ta đồn Tu Lình là thuốc thần chữa bách bệnh nhưng thực hư thì còn khó biết.

http://www.phuongkhuongmai.gov.vn/NewDetail.asp?ID=83&IDL=228&IDD=2525

NGƯỜI ĐẸP HỘI PHỦ DẦY






Hôm qua về hội Phủ Dầy, giữa muôn hồng ngàn tía mịt mù lễ mâm, lễ miệng mình "chộp được" một dung nhan người đẹp này.

Một người đẹp thực sự. An nhiên, sắc màu dân gian, dáng hình đầy tính nữ.

Đi qua bao nhiêu năm tháng tuổi trời sương gió "mà vẫn" hay "mới" đẹp thế này.

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

HOA CẢI CÚC





Vào những ngày lòng trầm lặng quá, ta muốn trên bàn có một bình hoa. Và đó phải là một bình hoa đồng nội, tốt nhất là hoa cải cúc.

Chả hiểu sao ta thích đúng loại hoa này. Thích từ khi còn học cấp hai. Thích từ khi trong mảnh vườn nhà Mẹ ở ấp Thái Hà, cứ mỗi tháng 3 dương lịch lại lác đác những đóa hoa khờ dại tản mác đây đó, dưới tán táo lai trĩu quả ngọt, dưới dàn mướp đang tàn... Chả theo hàng lối gì. Đúng hơn là nằm lung tung xó xỉnh. Những hạt "may mắn", rơi đúng luống thì đã nảy mầm, đã xanh tươi, đã chui vào nồi canh từ lâu. Những đoá hoa hôm nay là quà tặng cuộc đời của hạt bị gió bạt đi... May mắn hay không may mắn? Có lẽ chả thể lý giải. Lý giải làm gì vì ta thể nào cũng lại sa đà vào triết lý vụn. Biết chắc rằng ta may mắn có chúng. Ra vườn có việc hay trốn việc, ta thích thú nhẩm chào những đoá hoa vàng pha trắng, cánh xoè đều đặn như bè bạn bí mật mà thân mến.

Bước trên đất đai ẩm ướt, hái rau hay làm gì đó, cảm giác bên cạnh có bạn bè rung rinh, lúng liếng sương, căng tràn sức sống mà lại dịu dàng dưới mưa xuân, lòng ta như trẩy hội về miền xa thẳm trong veo nào đó.

Hồi cấp ba, ngày sinh nhật bạn Thiên Hương, trúng 8-3. Ta hái trong vườn ôm hoa cải cúc, rồi mua điểm thêm những bông đồng tiền đơn đỏ. Màu vàng phớt trắng làm nền cho những ông mặt trời đỏ rực. Bạn chọn lọ hoa sang nhất, đặt vào góc nổi nhất nhà. Mẹ bạn xuýt xoa... Ta nhút nhát nép vào một góc tiệc ngọt và cảm nhận không gian hoa cải cúc.

Thời sinh viên sư phạm mộng mơ. Mỗi sáng tinh sương, cưỡi con xe đạp Favorit cao khiếp đảm, chỉ được cái bon nhanh, lướt qua đường Láng. Đếm đủ ba khoảnh ruộng rau thơm, rau mùi, rau húng.... ven đường, xen giữa những khu dân cư chòi ra mặt phố... là tới Cầu Giấy. Rau Hà Nội mùa mưa phùn đẹp lắm, thời đó chưa tưới bậy như bây giờ.... ngon lắm. Nhưng ta chả thiết. Chậm là để ngó nghiêng mấy bạn hoa cải cúc ven đường ấy. Khoảnh này, khoảnh nọ xen trong ruộng rau, các bạn rợp trời hoa... lấy hạt giống mà. Nhưng ta yêu mấy bạn nằm trên đống mùn ủ sát đường hơn.

Hết mộng mị rồi, hết còn trò học bộ phim Nga bói cánh hoa tình yêu rồi. Không rứt từng cánh thả theo gió. Bạn lâu ngày gặp, không thể phũ phàng. Chỉ lẩm nhẩm theo cánh mà bói: vui, buồn, sướng, khổ.... Chưa lần nào nhìn hoa cải cúc mà bói: có tiền, hết tiền.... dù khối lúc cũng thấy túi đuôi đuối.

Bạn của ta, bạn bước vào hồn ta ngày thơ ngây, bạn cứ ở đấy, ngày càng quý hoá, ngày càng đậm chất ngọc châu. Khi ta có nhu cầu đắm chìm hoặc tự nhiên sao đó rơi vào cõi lặng trầm, bạn lại dịu dàng ghé cánh về tim ta, hồn ta. Cám ơn bạn nhé, bạn của lòng ta. Ước nhà có mảnh đất đủ rộng, đủ ánh sáng để bạn nảy mầm, để bạn vươn lên đón tinh hoa của Mặt Trời về sưởi ấm hồn ta.

Mỗi lần nhà ăn rau cải cúc, bạn phía Nam gọi là tần ô nhỉ, mùi rau hăng nhẹ uốn lượn chạm vào khứu giác, lại lâng lâng nhớ bạn vàng pha trắng. Này ta, tỉnh, lai tỉnh, cháy nồi gì đang nấu kìa.

(Entry cũ)

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2011

ĐÃ DÂM LẠI BỤT




Hoa Dâm Bụt mới thật nực cười
Đã dâm lại bụt, hổ ngươi chăng là

(Trích bài thơ TRĂM HOA do Vũ Tú Nam ghi lại từ dân gian)
http://tongocthach.vn/index.php?loading=6&sid=032afd896fe76&title=index&setallid=010000110111000111001100111&group_id=10&new_id=804&cap=Trong

HOA MUỘI TRẮNG




Một vầng hoa trắng rưng rưng trong gió, bám trên thân cây cổ thụ. Nét dịu dàng mong manh trào dâng bên trầm lắng cột trụ.

Mắt cận tiến lại gần, nhận ra loài hoa dại rất quen từ thơ ấu. Nhưng chả nhớ ngay ra tên. Những nụ liti như gạo nõn, những hoa bé xíu xiu mà sắc trắng ngọc ngà hợp sức toả sáng một khung trời ngày thừa mây thiếu nắng.

Về mới nhớ ra tên hoa ngày xưa tự đặt: HOA MUỘI TRẮNG.

Có ai biết tên hoa thì chia sẻ với!

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2011

HOA THÌA LÀ




Trong truyện cổ, Thìa Là là loài… rau đến muộn phiên chầu. Khi ông Trời ban xong tên gọi cho muôn loài rồi thì hắn mới hấp tấp lao vào xin một tên gọi cho bằng với thiên hạ.

Ông Trời già cả không phản ứng nhanh được nữa, lúng búng trong miệng lựa con chữ “ thì là… thì là…”. Đồ hấp tấp ấy lại lần nữa… hấp tấp. Hắn lao vọt về hạ giới mà chưa cần ông Trời ký duyệt cộp triện vào giấy khai sinh.

Ai hỏi tên chi, rằng tên tớ Thì Là. Rồi hắn cũng vỡ lẽ. Tính kiện lại Trời nhưng ớn đường đi xa ngái và thiên hạ đã quen mồm gọi Thì Là nên thằng đại khái trong hắn chặc lưỡi ừ đại cho rồi nợ. Miễn không ai lầm hắn là cây Đa là được rồi. Hihi.

Nghe kể sau này hắn làm con blog, hấp tấp đặt nick cho kịp đua với người ta, táng phím nhầm thành Thìa Là. Từ đó, xứ gọi Thì Là, nơi kêu Thìa Là. Đều hắn ấy hết trơn.

Blog hắn hot y như thân phận rau gia vị của hắn vậy. Hắn khua môi múa mép nêm nếm món nào thì món đó lập tức dậy hương cho đời từng thưởng ngoạn ắt trở nên mê nghiện. Này là sang trọng canh cá, chả bò mà thiếu hắn thì buồn teo. Này là dân dã cải thìa xào có hắn chia sẻ, nhấn nhá khắc thành đặc sản mâm cơm thanh đạm. Này nữa, có khi hắn bốc máu lo tăng sữa cho vợ… thiên hạ nuôi con. Lúc ấy hắn thành chủ vị trong bát canh nấu thìa là thịt nạc lợn.

Hắn hấp tấp, đại khái vì hắn là lãng tử đẹp trai, hào sảng. Kìa... Nom lá hắn mướt mát xanh mỏng mảnh, tinh tế. Nom hoa hắn li ti vàng như vô vàn Mặt Trời toả nắng ấm nồng nàn giữa nhân gian.

Thế là ta lại phải lòng, lại giơ SONY ghẻ chộp lia lịa như sợ chậm chút thôi là hắn giận hờn mà biến mất vào mây trời.

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2011

BẰNG LĂNG - Hoa cứ ngỡ có em khắp cành bừng nở hết...






Bằng lòng đi nhé em ơi
Hoa yêu đã trổ tím trời rồi kia
Ve đơn côi khắc khoải hè
Anh khắc khoải đợi em về xe tơ
Phố mình biêng biếc tím mơ
Tim mình biêng biếc bến bờ yêu thương

HOA MAI ĐỎ




Là nghe người ta gọi tên hoa thế.

Mình thì nghi đây là hoa Sơn Tra (còn gọi là Táo Gai hoặc trong bài hát Nga dịch ra tiếng Việt "Cây Thùy Dương" thì tên nó bị gọi là Thùy Dương).

Nghe bảo giống từ Tàu nhập về lại càng nghi.

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2011

MỘT HOA GÌ ĐÓ






Yêu màu tím hồng ấm dịu. Yêu cách những cánh mỏng manh vờn nắng. Yêu nét cân đối vẹn tròn của năm cánh hoa tạo thành một đoá mặn mà.

Thế là chộp thôi. Nào biết hoa tên chi đâu.

Thầm đặt tên Hoa Sâm Tím dù biết kiểu gì cũng... sai.

Ở Thủ Dầu Một đấy.

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011

HOA BAN TÍM




Lần này thì cả một cây Ban rợp bông ở sân trường mẫu giáo của con trai chứ không phải bốn bông sen chụp ăn gian ra nguyên lố ảnh nhé.

Dù thế thì vẫn không làm mẹ nó nguôi nỗi nhung nhớ khung trời hoa Ban Điện Biên năm 2000. Ngày ấy hoa tràn những lũng ô tô đi qua, suốt hơn 160km từ thị xã Điện Biên vào xã Chà Cang của huyện Mường Lay (nay là thủ phủ của huyện Mường Nhé). Sương cũng tràn đuổi vờn rừng cánh bướm tím rập rờn ấy.

Hôm nay trời không nắng nên ảnh không óng ả nhưng đâm ra sắc Ban cũng hao hao giống hoa Ban xưa…

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2011

HOA ME ĐẤT





Tớ thích cây me đất. Hoa đẹp đã đành, lá nấu canh chua cá ngon hết sẩy.

Thứ Năm, 17 tháng 2, 2011

GẶP HOA CHANH GIỮA VƯỜN XUÂN




Chụp hoa chanh trong một góc vườn tĩnh lặng ngả sẫm màu chiều ở xa Hà Nội.

Thoảng hương dịu dàng, làm nhớ rất nhiều đến một tình yêu - một trái xanh chẳng chín bao giờ.